Dạ Vũ Ca | Từ: Tiểu Lãng | Khúc: 离岛之歌

Điều đầu tiên tôi nghĩ đến khi viết bài từ này, là từ Như mộng lệnh của Lý Thanh Chiếu với câu hát nổi tiếng:

Thí vấn quyển liêm nhân,

Khước đạo hải đường y cựu.

Tri phủ?

Tri phủ?

Ưng thị lục phì hồng sấu.

(Ướm hỏi kẻ treo rèm,

Lại bảo hải đường như cũ.

Đâu có?

Đâu có?

Chừng hẳn lục tươi hồng võ.)

Sau này Nguyễn Trãi dịch ra rất hay là:

"Hoa thường hay héo, cỏ thường tươi"

Tôi áp câu chuyện này với chuyện tình của một kỹ nữ gọi là Mary ở Yokohama và một sĩ quan người Mỹ. Nỗi tương tư  và đợi chờ vô vọng với tình yêu đã cách xa nửa vòng trái đất khiến cho khúc ca cũng đau đớn như cuộc đời bà vậy. Giống như tôi từng nói, giữa Tôn Ngộ Không và Prometheus, chưa biết ai sẽ đau đớn hơn ai.

Tôi thích viết theo cái cách như vậy:

Nửa đầu bài hát mô tả ý cảnh của một người con gái ngắm mưa đêm đang mong mỏi cơn mưa rửa tan ưu phiền trong lòng. Cho nên mới có câu "mang những ngày xa anh cùng tan vào sóng".

Người đời thường nhắc đến "Đề Đô Thành Nam Trang" với tâm ý của một khách tha hương sau một năm ly biệt trở về không còn thấy người thương. Nhưng đó chỉ là tiếc thương khoảnh khắc! Chứ có ai thèm nhớ đến người con gái suốt một năm ròng rã đợi chờ người ấy quay lại? Người mà mỗi ngày đều "ngơ ngác tìm đào hoa nhớ ngày anh đến thành Nam"?

Đến nửa sau là tâm cảnh, nơi nỗi đau đớn, cô đơn và tuyệt vọng đã không còn chôn giấu được nữa: "Em vẫn chờ anh thêm dù tan tác thanh xuân cũng đành" - Cố chấp đầy đau thương chẳng khác gì Prometheus mỗi ngày chờ đại bằng đến rỉa xác đến vô tận thời gian...

Có lẽ lần tới không nên viết về những câu chuyện đau lòng như vậy làm gì

----------

Dưới đây là trọn vẹn bài thơ. Mời bạn đọc thưởng lãm:

♫ Lyrics: 

Mưa nép mình vào đêm,

Nhành hoa nép mình vào mưa,

Trăng khóc nhòa nhờ mây lau mắt

khẽ lan mặt hồ.


Em khẽ chạm bàn tay,

Chờ mưa khẽ chạm vào tim,

Mang những ngày xa anh cùng tan vào sóng.


Bình yên xáo xác trong căn phòng êm vắng tanh,

Ngoài hiên nghe mưa gió rơi tiêu điều.

Đêm cứ trôi,

Em xác xơ buồn,

Ngơ ngác tìm đào hoa nhớ,

Ngày anh đến thành Nam.


Chờ đêm qua, chờ mưa tan, cho nhớ thương quên không vướng lòng,

Hoa vẫn gầy bao lâu còn như lá vẫn xanh muôn đời.

Giờ đêm tan, ngày mai lên, bình minh ghé mắt trông thấy em,

nằm chết trong những giấc mơ ngày xưa.


Em ngóng chờ tin anh.

Ngày đêm ngóng chờ tin anh.

Chôn tiếng cười xa xưa chìm trong niềm nhớ...


Nhìn anh nắm lấy tay em hòa trong khúc ca,

Rồi nghe yêu đương ấm trên môi mềm.


Đêm cứ trôi.

Em xác xơ buồn.

Ngơ ngác về nhà ga ấy,

Giờ như giấc mộng tan.


Chờ trăm năm, chờ hoang mang, cho đến khi anh quay trở về.

Em cứ chờ anh thêm dù tan tác thanh xuân cũng đành.

Giờ đêm tan, ngày mai lên, bình mình ghé mắt trông thấy em

nằm chết trong những giấc mơ không bình yên...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Câu chuyện xây dựng Concept cho The Gems Paradise 2

[Viết vội] Xiaomi, Ever Given và những cái giá trên trời

Những đứa trẻ ngoan (Nice Guy - Nice Girl)