Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Lông bông sáng tác

Dạ Vũ Ca | Từ: Tiểu Lãng | Khúc: 离岛之歌

Hình ảnh
Điều đầu tiên tôi nghĩ đến khi viết bài từ này, là từ Như mộng lệnh của Lý Thanh Chiếu với câu hát nổi tiếng: Thí vấn quyển liêm nhân, Khước đạo hải đường y cựu. Tri phủ? Tri phủ? Ưng thị lục phì hồng sấu. (Ướm hỏi kẻ treo rèm, Lại bảo hải đường như cũ. Đâu có? Đâu có? Chừng hẳn lục tươi hồng võ.) Sau này Nguyễn Trãi dịch ra rất hay là: "Hoa thường hay héo, cỏ thường tươi" Tôi áp câu chuyện này với chuyện tình của một kỹ nữ gọi là Mary ở Yokohama và một sĩ quan người Mỹ. Nỗi tương tư  và đợi chờ vô vọng với tình yêu đã cách xa nửa vòng trái đất khiến cho khúc ca cũng đau đớn như cuộc đời bà vậy. Giống như tôi từng nói, giữa Tôn Ngộ Không và Prometheus, chưa biết ai sẽ đau đớn hơn ai. Tôi thích viết theo cái cách như vậy: Nửa đầu bài hát mô tả ý cảnh của một người con gái ngắm mưa đêm đang mong mỏi cơn mưa rửa tan ưu phiền trong lòng. Cho nên mới có câu "mang những ngày xa anh cùng tan vào sóng". Người đời thường nhắc đến "Đề Đô Thành Nam Trang" với tâm ý c

Trương Chi | Từ: Tiểu Lãng | Khúc: 当我娶过她

Hình ảnh
 Hồi hai mươi tuổi, tôi từng nghĩ rằng mỗi người khi đứng trước ái tình đều có thể là một Trương Chi: Bạn bước vào đời với một trái tim tự do như gió, dịu dàng như thơ, và gần gũi như hiên nhà. Thế rồi có một người con gái, hoặc một chàng trai gì đấy, nếu bạn may mắn thuộc giới tính nữ, họ bước vào cuộc đời bạn với một nụ cười đầy say mê trước tài năng, hoặc bất kỳ thứ gì đó của bạn, giống như cách mà Mỵ Nương say mê tiếng hát Trương Chi. Nhưng rồi say mê ấy biến thành nỗi đau tương tư cào xé mà chỉ có tình yêu của bạn mới có thể làm họ nguôi ngoai nỗi nhớ. Kết quả là bạn, vì thương họ đau khổ mà tìm đến và mở trái tim đón nhận tình yêu. Thế nhưng khi ở bên cạnh bạn, họ chợt nhận ra bạn xấu xí hơn, tệ hại hơn, hay đơn giản là không giống như kỳ vọng của họ về một hình mẫu siêu hình nào đó, họ bắt đầu thay lòng, và để mặc bạn chết đi với trái tim đau khổ. Tôi rất thích câu này: Xoá hết dấu muộn phiền nấp trong ngón tay yêu kiều. Xóa đi muộn phiền để được làm một viên ngọc trong vắt, và

Công việc và trò chơi mơ ước

Em bảo: “Yêu thế đủ rồi! Mình chia tay đi!” Tôi đáp: “Nếu như anh đến đó, em có nói câu này không?” - “Nếu như anh đến đó, đơn giản là em không thể gặp anh để nói câu đó” Em yêu tôi cái tình yêu rất gần với sự thương hại. Thương hại kẻ mà em gọi là vừa lãng mạn phi thực tế, vừa ích kỷ của em. Tôi không bao giờ cần sự thương hại đó, nhưng đương nhiên, tôi cần em. Em vừa lãnh đạm, vừa mạnh mẽ, và một chút kiêu căng nữa! Tôi nhặt một chiếc lá, viết lên đó một bức thư dài. Hẳn nhiên, đó phải là một chiếc lá lớn. Em cười nhẹ. Những chiếc lá không bao giờ là thứ có thể lưu giữ nét mực được lâu. Em không thích những thứ tạm bợ và không rõ ràng. Tôi cũng thế. Em khuyên tôi nên bỏ ý định xuất ngoại đi, và trở về với cái vùng đất nắng gió của tôi, nơi có những đứa trẻ cần được nuôi nấng tâm hồn bằng những câu chuyện thần tiên, thứ đã viết nên cuộc đời tôi. Tôi không nói gì cả! Tôi biết, đến đó, đến cái vùng đất mà non ba – bốn nghìn năm trước còn là quê cha đất tổ, đến để xem nỗi ô nhục của nhữn

Chiều nắng ráo

Chiều nắng ráo giả vờ về sớm, Dãy phố quen un khói tưởng mây. Hoàng hôn nắng cuối mùa chơm chớm, Em cuối mùa đi lạc sang đây. Anh cuối mùa đi lạc dang tay, Nắm hờ hững tay ga hờ hững. Phố tan tầm gọi nhau lững đững, Ngoảnh lại sau nhìn bóng lạnh ngủ say. Ngoảnh lại sau nhìn gió thôi cay, Hai dòng kẻ trải dài trên lối chật. Cuộc sống chập chùng lãng quên bịn rịn, Dừng chân nghe tiếng nửa thu bay...

Nói gì anh nghe đi

Nói gì anh nghe đi, Xin em đừng im lặng. Nói gì ta nghe đi, Ngày xa dài gió lộng. Anh và say và sưa, Gọi nhau không thấy đáp. Nói gì xa nghe đi, Nơi phương anh khuất nhớ. Trời từ xa không mây, Vẫn bặt tin phương ấy. Núi giờ tan vào say, Anh trần gian tan chảy. Nói gì anh nghe đi, Đừng bơ vơ chốn ấy. Giá lệch chiều gió thổi, Váy áo em mong ai. Giá lệch mùa gió cuốn, Em và hương mật đây. Lối vàng anh tìm thấy, Nước mắt sau ngấm dày. Đội nghiêng trời nắng cháy, Ai chờ ai từ ai, Gọi em từ bỗng thấy, Sau mắt nhìn đâu đây.

Rồi anh sẽ

Rồi anh sẽ hát khúc tình ca cho em, Sau rất nhiều cơn bão băng ngang đời nhỏ hẹp. Phố lại thênh thang những con đường ngập nắng, Dải đèn vàng không tới nổi ngày mai... Rồi anh sẽ lại hát cho em, Với tiếng đàn xưa từ xa xôi gọi lại. Mắt mặt chan hòa giọng mưa tí tách, Em đợi tan tầm, anh đợi bớt bơ vơ... Sóng chiều tung tăng cuối dốc mưa nguồn, Câu ca dao, héo tình sầu không ai kịp vén. Anh sẽ lại ngồi bên em và hát, Với giấc mơ qua mưa tháng bảy lạnh mềm. -Lãng-

Thèm

Bỗng nhiên... Cứ thế mà mưa Trời xinh rủ kín êm lưa thưa hình. Bỗng nhiên như thế mà thành, Bao nhiêu nỗi nhớ thình lình đắp chăn. Em... Mới đó lạnh lùng, Đã thành mây với thung thăng quay về. Đói cồn cào những đam mê, Thèm mưa, Thèm cả người đưa đón về...

Sau cơn mưa

Sau cơn mưa, Trời ầm ầm rỉ gió. Những bờ tre nối hai bên lối cỏ, Sớm đã đong đưa theo mấy nhịp mặt người. Sau cơn mưa, Hàng bạch đàn vẫn rủ lá. Đám trẻ thơ líu ríu dưới công trường. Mùi của mưa trong hơi cỏ bìn thường, Ngày vẫn hát khúc đồng dao tuổi trẻ. Chiều về ga, Ta từ ấy xa nhà

Về ăn cơm tối

Về ăn cơm tối, Mặt trời nghỉ ngơi. Về ăn cơm tối, Mái ấm chân đồi. Nhớ nhau mòn mỏi, Chén chú chén anh. Chia tình sớt nghĩa, Nhớ nhau bồi hồi. Đường quanh khoảnh lúa, Đã ngập mưa đêm. Tha hương mất dạng, Hiu hắt cũng đành. Bên em mùa xưa, Dạo quanh lối cỏ. Từ nay trắc trở, Tình ta trôi xa… Xóm nhỏ lên đèn, Dăm ba đốm tỏ. Gọi trong gió rít, Chiều về ăn cơm

Như mộng lệnh

昨晚須知離流 (Tạc vãn tu tri ly lưu) 小時未及携手 (Tiểu thời bất cập huề thủ) 試問此門送人 (Thí vấn thử môn tống nhân) 卻導故人如舊 (Khước đạo cố nhân như cựu) 知否! (Tri phủ!) 知否! (Tri phủ!) 卻是霍桑自賦 (Khước thị hoắc tang tự phú) (Chiều trước bỗng nghe ly tán, Vội vàng không kịp nắm tay. Hỏi thử người ra tiễn lối: Lại bảo người xưa vẫn thế. Đâu có! Đâu có! Chỉ là... Bèo dạt mây tan) -Như mộng lệnh - Lãng-

Chua ngoa

Chua ngoa em héo men cười, Một tầng trinh bạch nửa đời tả tơi. Huống hồ muôn dặm mặt trời, Còn em với nửa ngày vậy thôi.

Con chó ghẻ trên phố ghẻ

Con chó ghẻ chạy quăng trên phố ghẻ, Thấy ô tô lướt bắn qua ổ gà. Con chó ghẻ lăng quăng trên phố ghẻ, Mình nó cũng đủ nhục rồi, đâu cớ gì cứ phải so như... Con chó ghẻ áp mình lên phố ghẻ, Phố đong đưa rủ áo rách xuống đường. Người ta đưa đón mặc người ta đưa đón, Tớ thích rong chơi không kẻ đón người đưa. Hoặc cũng có kẻ đón đưa bằng gậy gộc, Bằng thuốc, bằng roi, bằng súng điện, bằng dao găm. Tớ thích rong chơi trên những con đường ghẻ lở, Gãi lên sồn sột mặt trời đau khóc rưng rưng. Tớ thích nhảy băng qua con nước hẹp, Xù mắt xù lông xù bốn cẳng hai tai. Tớ thích ghẻ lở mọc bong trên đường lộ, Thích cả những buổi chiều xe cọc cạch ngang qua. Con chó ghẻ chạy lang trên phố ghẻ, Phố bập bùng màu mắt đỏ sang thu. Nước mắt lạnh, em xanh xao tìm gặp, Hai mùa gió và một mùa tớ hối hả rong chơi... -Lãng-

Tên hoa Dã quỳ

Những lời thưa em không nỡ cho anh, Dăm cánh hoa quỳ đầm mưa ướt lạnh. Có còn gọi thưa bốn bề cổ tích, Mênh mông em...mênh mông lối về. Anh mãi mãi con đường dặm xưa, Say sưa thổi giấc mơ trưa phóng đãng. Đừng bạt ngàn sóng triền đưa nghễnh ngãng! Em thương ai để mặc ta tàn... Gọi tên em bốn mùa mây giăng, Lang thang đúng lúc khúc tình xưa gõ cửa. Phố ngủ xanh đèn hoa tươi bỡ ngỡ, Gió lạnh đằng sau thổi tấp ta vừa... Gió lạnh đằng em thổi tấp ta vờ, Chẳng bao giờ còn chìm sâu đáy gặp. Ta yêu em mảng từng hoang phí, Hái nắng đong đưa dưới gốc hoa tàn... -Lãng- Tặng...

Nhiều đêm...

Nhiều đêm tôi ru ngủ, Dưới một trời đầy sương. Tôi hoang mang nằm ngủ, Ấm trong hương mùa thu. Một ngàn ngày vụt trôi, Tôi lại bên chốn cũ. Vẫn cơn mơ ủ rũ, Hái từng đêm từng đêm. Những bàn tay dịu êm, Ru an nhiên đắm đuối. Những phận qua lam lũ, Cứ bình yên bình yên...

Thơ khóc bạn

Tuổi nàng mười tám hẳn đôi mươi, Mắt ướt đôi khi chạm đến cười. Những lời mật ngọt như trời biển, Ám những dòng sương trong hơi hương. Tuổi nàng lành lặn phủ mây trôi, Hết hợp rồi tan với lẽ đời. Mặt thôi phủ lá trần hoang dại, Một thoáng ngày buồn râm rấp cay. Biền biệt tha hương biền biệt đây, Hai mươi năm lẻ tận một ngày. Vừa hay còn đó cười rung rúc, Mặn đắng theo em hết cõi này. Tôi xua bàn tay, níu bàn tay, Mặc niệm bên nhau lặng lặng ngày. Em còn bên ấy thôi thương tiếc, Vẫn hát như tình không phôi phai.

Đừng đi

Em mật ngọt trong đời anh lặng lẽ, Về đi em trong cơn mơ yêu dấu. Cuốn đời em trong giấc ngủ mê, Mình anh trôi thành phố ban trưa, Về đi em cô gái ban sơ, Của ngày qua, Của ngày xa. Đừng im nữa trong cơn đau giấu vội, Em bơ vơ, anh vẫn lối ơ hờ. Đời em trôi bên giấc chiêm bao, Cổ tích miên man, em, không lối anh về. Có con đường, có nắng hanh, có từng bước anh - em. Em đừng đi! Vì em đương đứng lại. Em đừng đi! Anh xin em đừng đi. - Lãng-

Ngày mưa

Chẳng có gì đánh đổi được ngày mưa, Cố tìm nắng rồi cong mồm lên chửi. Bia ngoại, phố tây, em tà tà gắn máy, Chống mạnh, gãy ghi đông, dắt bộ. Xe đạp cũ, lừa thiên hạ bằng dăm lớp sơn xịt. Gió cắt da anh, dù anh luôn cắt gió. Phố thở phì phò như ống bễ, Lùi xa dần vun vút bão dông. Anh lạng lối Hoa Cà mà chẳng được một đoá, Hoa Ưu Đàm tăm tối trong màng sương Kịp nín thở, phóng lên xe vi vút, Phóng ào ào không thèm bỏ thắng chân.

Em hát

Em hát tình tôi hát tình ta, Đời cho em vui tiếp câu ca. Hai nửa duyên hờ vương dấu vội, Em mở đồng quê tiếng nhạc xa. Mở gói cho em một khúc lành, Long lanh kết ngọt long lanh hoa. Tôi cho em gắn tình em thử, Lầm lỡ đôi mình xa cách xa. Dấu mộng trong em đành đoạn qua, Dấu mộng trong tôi đành đoạn ra. Tôi vẫn tung tăng mơ cổ tích, Ủ héo bàn tay góc phố hoa. Bàn tay em gầy tan phong sương, Khô ráp chia phôi thấm mắt buồn. Dẫu quên để nhớ, rằng quên - nhớ, "Chị hát tình sầu hoang mang thu".

Gửi một chuyến đi

Chẳng lẽ ngồi ôm cái cục nợ? Tớ co cẳng chạy đến phố xưa. Phố xưa mình tớ giang hồ vậy, Ghé quán cà kê quán ráo ngày. Giang hồ tớ cứ giang hồ đấy! Mặc kệ thằng nào nói tớ điên. Giang hồ, chẳng rảnh, giang hồ vậy, Xập xệ chiều đưa quán héo gầy. Em hiền đôi mắt, hiền hơi tay, Tớ ở giang hồ lảng vảng đây. Chủ quán! Cho anh xin...ly đá! Bé quá! Vài năm tớ lại đây. Giang hồ tớ cứ giang hồ vậy, Quen, lạ, mà quen tớ ưa vầy! Giang hồ tớ thích giang hồ vậy, Mai hẵng nhé em, hẵng nhé em! Giang hồ! Tớ ưa giang hồ lắm! Dẫu kẹt trăm phương với vạn đường. Ngày mai em vẫn hiền như cỏ, Lặng lẽ tình anh, lặng lẽ chờ... -Lãng-

Em đừng gọi tên anh mùa hạ

Em đừng gọi tên anh mùa hạ, Dù trời vẫn cao dù nắng vẫn xanh. Ngày quên dốc chén phượng nồng cháy đỏ, Ve gọi em về, em có nghe đâu... Em đừng gọi tên anh mùa hạ, Sáng nắng chiều mưa mặt trời lấm lem. Tóc mềm em nhớ cất khủy tay buộc gọn, Thả bình yên về thung lũng xa. Thả mùa em về rất khác ngày qua, Hoa vẫn rụng bên thềm chiều bắt gió. Anh không buồn khóc thương màu hoa vỡ, Như chưa từng nuối tiếc những ngày qua... -Lãng-