Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Lông bông sáng tác

Buổi sáng

Tôi cần một chiếc lá Ai mở ra cả trời xanh Em của bình minh Cứ mỗi sáng đi về gõ cửa. Phố đèn đường ngâm nga khóc nhỏ đi một mình mỗi sớm lân la Xoay cổ tay riết chặt tay ga, Mùa bóng mây ướt áo đi về. Em đâu đó chở hoa thơm về cội. Phố đèn đường tắt vội ngâm nga... Thương gần lắm! Mà xa... Ta gần lắm! Chẳng qua chỉ là... Phố đèn đường năm rộng tháng dài, Ba bốn năm trời chia xa vẫn nhớ Thích dừng chân vỗ yên ngồi hát: - "Yêu em muôn trùng ngàn năm gió bay"... -Lãng-

Ướt mưa

Thời gian để đong đưa niềm nhớ, Những bông hoa ướt đẫm sau mưa Chiều nay về phố hun hút chật Đèn tỏ đêm mờ mưa bơ vơ... Gió khâu khe áo đâm vào thịt, Lạnh cắt da mềm buốt xương vai. Lá mỏng nghe hương run lật đật, Xỏ vội chân buông đong gót hài. Anh cưỡi mây ngàn vun vút bay, Qua đời trơ lại dang đôi tay. Tình đời suối ngọt không cùng tận, Kéo thắng đời nhau trượt bến gầy... -Lãng-

Em về...

Em về, Áo trắng ngày xưa, Tung tăng phố rộng đường thưa gót cười. Em về, Áo trắng còn tươi, Đời phai một chút Nợ đời thong dong. Em về, Mi mắt uốn cong, Một, hai câu hát... Vừa lòng anh chưa? Không cần một tiếng nói thưa, Đợi chờ nhau mãi, hững hờ sao cam? Bốn mùa lá đổ miên man, Có mùa em ngủ rất ngoan bên này. 26/4/2013 -Lãng-

25 April, 2014

Đêm vỡ nát giấc mộng con chật chội, Chẳng rõ ưu tư hay lúc ngủ ngang đêm. Mở cửa sổ thấy trăng non nằm khóc, Trời ngày mai có lại nắng không em? Không thể hiểu những câu cao đẹp ấy, Thốt thế nào khi khóe mắt anh cay. Lưỡi đắng chát từng lời mật ngọt, Nuông chiều lời yêu giấu giếm rất sâu. Không hiểu nổi phía bên trời không nắng, Ai đưa em qua mùa xuân đầu tiên. Sao có thể bèo tan mây hợp, Khi ngày mai không từng đến bao giờ? Khi bàn tay tìm đến không bao giờ, Ai lỡ nắm xuôi chèo theo bến ấy. Tan thành bốn mươi đêm...

Thôi thì ta cứ yêu em đấy

Thôi thì ta cứ yêu em đấy, Sóng vẫn xô bờ biển vẫn không. Trời còn mùa gió em còn đó, Kỷ niệm hao gầy nắng mênh mông. Thôi thì ta để nhau tàn úa, Đối tiếng yêu thương nói cũng thừa. Em đong tròn mắt hương trời biếc, Lối gió bặt thưa tiếng kẻ chờ. Thôi để ái ân tình tự kể, Cửa bể bao la hát cạn lời. Sao trời trong mắt em còn đắm, Chớp lửa đêm anh trói xuống mồ. P/s: Tặng bác Hùng Lân

Con không về

Con không về đón năm mới đương sang, Cũng như lâu rồi không quen về như thế. Người đời nhìn vô bảo ngang bảo dọc, Rong chơi mấy mùa đâu hẳn bởi ham chơi! Con không về đón năm mới người ta, Để được an lòng ngồi bên hiên đón tết. Người ta thương mình nên nói xiên nói xỏ, Cười cợt tầm phào quên khuấy mất thiện tâm. Con không về ngày đổi lịch sang năm, Đương ấy hôm này cũng là mai tới sớm. Con không về, cũng chẳng vì sinh kế, Bóc tấm lịch già ngồi khóc tuổi thanh xuân. Con không về vì năm mới chẳng sang, Với những người chẳng đâu là bến đỗ. Con dắt về dăm ba lời hứa lạ, Vặn vẹo một hồi hai mắt cháy đau thương. Con không về yên với giấc bình thường, Nụ cười nhàn nhạt đói tình yêu man dại. Con cháy nốt cho mai sau khỏi ướt, Giọt mồ hôi mưa trụng chín mộng hoang đường. -Lãng- Tặng: Những ai còn ở lại

Vào hạ

Hình ảnh
Anh hái một nhành hoa vô ưu, Đêm đêm mọc trộm lời gió gọi. Chẳng ai còn đó ngồi bên nhau thắp, Một giọt tình xưa rỏ xuống hoang tàn. Mở cửa nhìn ra đón vội tiếng ve: - Ướt nhẹp sau hè thấm mưa đầu hạ. Trời còn làm mưa thêm nghìn tối nữa, Có cơn mưa nào thôi đứt đoạn vì nhau. Nửa đêm rồi anh giở gót đi ra, Dạo trên đường phố từng ngày thin thít Tuổi ấu thơ bước lần trên lối chật Kẻ đến người đi, tha thiết đôi lần. Lâu lắm không còn đi dạo trong đêm, Nhìn sang bên cạnh, tay cô đơn vẫn thế Phố xá lặng thinh như mười năm trước Bè bạn rủ nhau phiêu bạt trăm đường.. Lãng.

(Truyện ngắn) Nơi có những ngôi nhà...

Hình ảnh
Em bước đến bên cạnh tôi với mái tóc ướt đẫm. Không phải em khóc mà thành mưa. Tôi nghĩ vậy. Dù sao thì tôi cũng hơi say. Mùa xuân năm ấy, tôi thấy em mặc một chiếc váy màu vàng đi trong bữa tiệc mùa xuân rực rỡ sắc vàng. Tôi khen em đẹp các kiểu. Em cau đôi mày thanh tú đáp: "Em không thích thế!" Thế rồi bỗng dưng chiếc áo của em trở thành màu hồng, và những chiếc mành cũng thế. "Phải chi là màu đỏ, hoặc tím. Em không thích màu hồng! Nó yếu đuối." Tôi cười. Vì là tiệc tùng nên xe rất đông. Mọi người cho rằng tôi nên thu dọn một góc vườn để tiện việc giữ xe. Tôi không đáp. Họ cười rằng tôi có vẻ hơi xông xáo, hoặc là kích động gì đấy. Dù sao cùng là một ngày vui của gia đình... Nhưng quan trọng nhất là có em ở đó. Em mang cho tôi một mẩu bánh nhỏ. Mùa xuân vẫn còn kịp nở một vài bông hoa cuối cùng. Tôi bảo rằng tấm váy của em sẽ bị lấm nếu cứ ở ngoài này. Em không quan tâm lắm nên tôi hôn em. Môi em mềm và ngọt lịm như những lời thốt ra từ đôi môi ấy. Em im lặng. Hỏ

Rồi một ngày thôi làm kẻ thứ ba

Hình ảnh
Rồi cũng đến một ngày anh thôi làm người thứ ba, Ngăn giữa cuộc tình em tươi đẹp Nắng thôi hồng em bên bờ gió cát, Về chốn tình xa mộng ước một đời… Rồi cũng đến một ngày anh làm bộ thở than, Một vài thương nhớ để thấy mình còn dại. Bốn lần lá rụng xác xơ cây chiều tím, Anh lại miệt mài trên con phố mênh mông. Rồi cũng đến một ngày em đi về chốn kia, Non nghìn cây số, ở nơi em là biển. Anh không rõ mình còn gì để tiễn, Một nhánh lan già hay lối bạch đàn xa. Và đến cả một ngày anh quên nói những câu, Quên hát những bài, quên nghe những khúc. Yêu thương mấy cũng đến ngày hoang chật, Bóng dáng nào đè nặng mãi trong nhau? Ngày hoang phế anh lại về chốn cũ, Hoa vẫn vàng từ mấy độ anh đi. Ngày mai nắng lại quay về thành phố Em có chờ được ngày ấy hay không? Lãng